Thơ xuân

Cập nhật lúc 03:08, Thứ Bảy, 06/02/2021 (GMT+7)

Ấy là xuân...

Lê Thanh Xuân

(Tặng H)

Chầm chậm và khe khẽ

Gió chẳng  muốn ai nghe

Đêm cô đơn lặng lẽ

Sợ giấc mơ không về

Riêng anh nghe tất cả

Hơi thở nồng cỏ cây

Thơm hương trời buông thả

Thơm sương nhòa ngất ngây

Thế là  môi chạm lửa

Thế là mắt chạm sao

Thế là đời một nửa

Bây giờ trao cho nhau

Ngày mai xa xa lắm

Sông về với biển sâu

Bãi sa bồi non thẳm

Mầm  nụ kia bắt đầu...

Ấy là xuân đã đến

Ấy là miền thẳm sâu...

 

Hồn quê

Hạnh Vân

Chạm con đường mang tên Xóm Huế *

tiếng dạ ngọt mềm như thoảng đâu đây

qua cây cầu mang tên Bà Giá *

thấp thoáng xa xưa bóng lẻ lặng buồn

Qua một chợ chiều

qua bức tường rêu

qua cánh cổng xiêu

qua vòm hoa đỏ

hồn quê thao thiết chao lòng

Con đường mảnh uốn mình theo triền sông đầy gió

mở ra những khu vườn xanh rợp bóng cây

mở ra những cánh đồng lúa non thơm ngát

nồi bắp mới luộc xong nghi ngút khói ven đường

Nông thôn mới vẫn giữ hồn quê ấm

ánh lửa bập bùng miền ký ức yêu thương

 

(*) Đường Xóm Huế, cầu Bà Giá đều
thuộc H.Vĩnh Cửu, Đồng Nai

 

Nhớ Xuân

Nguyễn Duy Đồng

Nghe như xuân cũ đến gần

Bỗng thèm cái thuở chân trần cưỡi trâu

Chợ về mẹ gọi con dâu

Xốn xang áo mới xỏ đầu mặc ngay

 

Bỗng vui trống giục cờ bay

Tuổi thơ lạc giữa mê say hội hè

Cờ người đô vật đu tre

Má choàng mưa bụi mắt che thẹn thùng

 

Bâng khuâng thời khắc mông lung

Giao thừa nồi bánh cũng cùng chín xong

Mâm thờ mẹ chất nỗi mong

Khói hương chở nặng nỗi lòng của cha.

 

Tình rừng

Phạm Thanh Quang

Để văn chương chảy không ngừng

Tháng nào ta cũng lên rừng giữ cây

Rừng khen ta có đôi tay:

Chăm chữ cũng được, chăm cây cũng tình!

Thơ của ta, rừng của mình

Thương bao dòng nhựa trắng tinh chảy đều!

Gió vờn vi vút lá chiều

Lâng lâng bản nhạc tình yêu không lời!

Ngước lên ơn đất, ơn trời

Ơn bao đồng đội trọn đời - hy sinh!

Cho ta bước tới hiển vinh

Có chữ có nghĩa vẹn tình trước sau!

 

Chiều Tam Đảo

Trần Ngọc Tuấn

Dã quỳ

Tỏa sắc

Bên đàng

Sương mờ Tam Đảo

Ánh vàng Tây Thiên

Ngàn lau

Nhẹ bước

Bóng thiền

Trúc Lâm mây trắng

Tịnh Yên rừng chiều

 

Hồn chim Lạc ở phương Nam

Trần Thu Hằng

Chim Lạc ngàn năm bay trên núi Tản

Chiều nay nghiêng mình nhả một hạt cây

Cánh gió vờn ru chập chờn cổ tích

Một sớm thanh bình xé nước xé mây

 

Ngọn núi xanh đợi giữa trùng vây

Con hùm xám chờ phút giây rùng mình trỗi dậy

Em tan trong dòng nhựa chảy

Phương Nam vào mùa quả chín nồng say

 

Nhánh sông vươn dài như một bàn tay

Đàn đá vang ngân lời yêu trầm tích

Chim Lạc bay trong nắng màu hổ phách

Hương xuân ngạt ngào từ phía sông thiêng

 

Sông thiêng như lòng mẹ

Một mùa trôi nghiêng hai mùa dâu bể

Ba mùa đi rười rượi ánh trăng thề

Ngàn năm đợi chờ một bước thiên di.

.
.
.
.
.