Quốc khánh giữa đại dương

Cập nhật lúc 23:37, Thứ Hai, 31/08/2015 (GMT+7)

15 nhà giàn DK1 đóng quân trên thềm lục địa phía Nam Tổ quốc được ví như những pháo đài canh biển giữa đại dương. Dẫu cách trở về địa lý, xa đất liền, song ở nơi “chân trời” Tổ quốc ấy, những người lính “áo vằn cánh sóng” luôn hòa nhịp cuộc sống với đất liền, với yêu cầu cao nhất là canh biển trời yên bình cho đất nước trọn niềm vui ngày lễ Quốc khánh 2-9.

Tăng gia rau xanh ở nhà giàn DK1.
Tăng gia rau xanh ở nhà giàn DK1.

Ở đất liền, trong khi số cán bộ, chiến sĩ (CBCS) khung dự trữ miệt mài huấn luyện để chờ tàu đi biển, thì ở ngoài biển các nhà giàn DK1 đẩy mạnh hoạt động phong trào thi đua sôi nổi chào mừng Ngày Quốc khánh. Nếu ở Nhà giàn DK1/2 có phong trào “Phát hiện mục tiêu nhanh, xử lý tình huống tốt” thì ở Nhà giàn DK1/19 có phong trào thi đua “Vượt nắng gió, khó không sờn, vững tay súng, kiên cường bám đảo”; Nhà giàn DK1/10 có phong trào “Rèn cán, luyện binh, quên mình vì Tổ quốc”; Nhà giàn DK1/21 có phong trào “Giúp ngư dân bám biển vươn khơi”; Nhà giàn DK1/15 có phong trào “Noi gương anh bám biển giữ nhà giàn”… Tất cả CBCS Tiểu đoàn DK1 thấm nhuần tư tưởng “Vui Quốc khánh vững tay súng, bảm đảm an toàn, nêu cao cảnh giác”.

* Gác lại tình riêng

Để đất nước trọn niềm vui Ngày Quốc khánh, nhiều CBCS Nhà giàn DK1 đã gác lại chuyện riêng tư, gia đình để chuyên tâm canh biển. Một trong những hoàn cảnh khó khăn là hậu phương của Trung úy Đinh Văn Đồng (gia đình riêng ở huyện Nhơn Trạch), có con trai bị bệnh viêm da cơ, một trong những bệnh hiểm nghèo không có khả năng cứu chữa.

Trung úy Đồng lên tàu đi DK1 hôm trước thì hôm sau con trai anh là Đinh Hùng Quân vào viện cấp cứu vì suy hô hấp do biến chứng viêm da. Đồng lương ít ỏi của vợ chồng Trung úy Đồng chưa đủ mua cho mình mảnh đất để làm nhà mới. Do điều kiện khó khăn chưa có nhà ở, Trung úy Đồng cùng vợ dọn về ở tạm nhà cha mẹ vợ. Sau những ngày tháng bám biển, niềm hạnh phúc của họ gói gọn trong căn phòng nhỏ của gia đình cha mẹ vợ. Vậy mà người lính ấy vẫn lạc quan yêu đời, hoàn thành tốt nhiệm vụ của đơn vị giao phó. “Đã là người lính thì chấp nhận hy sinh. Biết ở hậu phương vợ khó nhọc, con bệnh, nhưng nhiệm vụ đơn vị giao phải hoàn thành tốt. Đây là thời gian vượt khó và tỏ rõ bản lĩnh của mình” - Trung úy Đồng chia sẻ.

Còn với Thượng úy Phạm Thành An, nhân viên báo vụ ở Nhà giàn DK1/2, 12 năm qua, mẹ anh (bà Lê Thị Tâm) nằm trên giường bệnh vì căn bệnh bại liệt biến chứng. Trong khi đó, đứa con gái đầu lòng của anh mang trong người căn bệnh rò tủy bẩm sinh. Hơn chục năm đi nhà giàn, gom góp mãi Thượng úy An vẫn chưa mua cho riêng mình căn nhà nhỏ. Căn phòng 24m2 thuê giá rẻ dột nước mỗi lần mưa. Vợ anh, chị Phan Thị Tâm không có việc làm ổn định, tiền ăn uống, đóng học cho con cứ thiếu trước hụt sau.

Trung tá Nguyễn Hữu Thuận, Chính trị viên Nhà giàn DK1/21, cho rằng được canh gác để đất nước trọn niềm vui Ngày Quốc khánh không chỉ là sứ mệnh của các anh, mà còn thể hiện trách nhiệm, tình yêu với Tổ quốc. “Những ngày này, có nhiều tàu nước ngoài hoạt động trên vùng biển DK1. Để không bị bất ngờ trong mọi tình huống, chúng tôi tăng cường trực canh, quan sát phát hiện mục tiêu từ xa. Tất cả động thái của tàu thuyền nước ngoài hoạt động trên vùng biển DK1 đều được phát hiện, báo cáo kịp thời và xử lý đúng đối sách trên biển theo quy định, với quyết tâm cao nhất là bảo vệ vững chắc nhà giàn trong mọi tình huống. Giữa đại dương bao la, chúng tôi cũng tổ chức đón lễ cho CBCS như ở đất liền. Ngoài nêu cao tinh thần cảnh giác, sẵn sàng chiến đấu, chúng tôi tổ chức thi đấu bóng bàn, cầu lông, thi đẩy tạ rèn luyện sức khỏe. Tất cả CBCS vui tươi chào đón Ngày Quốc khánh” - Trung tá Thuận nói.

  Ở ngoài nhà giàn DK1, Thượng úy An thường xuyên gọi điện về động viên vợ vượt khó nuôi con và không ít lần nghe tiếng vợ nghẹn ngào trong điện thoại. Con gái Huyền My học lớp 8 của anh cứ hỏi mẹ sao cha đi lâu thế. Lúc đó, anh nén lòng nói với con hoàn thành nhiệm vụ sẽ về. Gọi điện về từ nhà giàn, nghe rõ tiếng anh lẫn tiếng sóng biển ầm ào: “Mặc dù gia đình còn khó khăn nhưng tôi luôn xác định tốt nhiệm vụ. Nhiệm vụ của đơn vị giao phải hoành thành trước, sau đó mới đến hậu phương. Chỉ có những người ở biển mới biết tình yêu mình dành cho biển sâu đậm thế nào. Tất nhiên ở nhà giàn thiệt thòi, gian khổ, nhưng đó là nghĩa vụ thiêng liêng. Nếu ai cũng chọn cuộc sống thanh bình bên vợ con thì lấy ai bảo vệ chủ quyền Tổ quốc”.

Không thể không kể ra đây tinh thần vượt khó của Trung tá chuyên nghiệp Bùi Đình Dong. Vợ chồng lấy nhau gần 20 năm, nhưng tính thời gian anh gần vợ gói gọn chưa đầy 2 năm. Niềm mong mỏi có một đứa con luôn cháy bỏng trong tim người vợ trẻ, vượt gần 2 ngàn cây số vào thăm chồng còn cốt để kiếm đứa con. Nỗi niềm của người vợ cứ thấp thỏm âu lo đợi chờ kết quả sau những đêm tình yêu ngắn ngủi. Ngày anh Dong lên tàu đi biển cũng là ngày chị bắt xe đò ra Bắc, đem theo nỗi niềm cô quạnh khi những ngày gần chồng chẳng đem lại kết quả. Nỗi chờ mong đứa con lớn dần theo ngày tháng.

Dẫu gặp nhiều khó khăn trong việc sinh con, nhưng nhiều năm qua Trung tá Dong luôn là cán bộ gương mẫu, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao và nhiều năm liền là chiến sĩ thi đua của Tiểu đoàn DK1.

* Tự hào lính nhà giàn

Hòa cùng nhịp sống đất liền mừng Ngày Quốc khánh, CBCS Tiểu đoàn DK1 trên các cột mốc chủ quyền đều có chung một niềm vui tự hào, hãnh diện vì được canh thức cho Tổ quốc.

Hơn một năm tuổi quân cũng ngần ấy thời gian làm nhiệm vụ ở Nhà giàn DK1/10, Hạ sĩ Nguyễn Văn Lượm là chiến sĩ trẻ nhất trong nhiều chiến sĩ ở nhà giàn. Niềm tự hào của người lính trẻ được nhân lên khi trái tim anh cảm nhận được nghĩa vụ thiêng liêng của người lính biển thời bình.

Tập thể dục sáng ở nhà giàn DK1.
Tập thể dục sáng ở nhà giàn DK1.

Chia sẻ với chúng tôi qua điện thoại từ “chân trời Tổ quốc”, Hạ sĩ Lượm xúc động nói về cảm nghĩ của mình: “Lần đầu được sống trong không khí Ngày Quốc khánh giữa biển khơi, tôi cảm thấy trách nhiệm lớn lao, tự hào, vinh dự. Tôi luôn cảm thấy mình vinh dự vì được cống hiến sức trẻ cho Tổ quốc. Thời gian công tác ở nhà giàn không còn bao lâu nữa, nhưng đó là những ngày đẹp đẽ và ý nghĩa nhất đối với tôi. Tôi thấy mình kiên cường, trưởng thành rất nhiều khi góp một phần nhỏ bé công sức cho đơn vị”.

Cũng tinh thần được cống hiến như Lượm, sĩ quan trẻ Nguyễn Văn Cường ở Nhà giàn DK1/12 chia sẻ: “Sống ở nhà giàn rất gian khổ, nhưng chính điều đó đã giúp tôi trưởng thành và có bản lĩnh. Những năm tháng ở nhà giàn đã ngấm vào máu thịt. Nhưng điều thiêng liêng hơn là tôi cảm nhận được tình yêu của mình dành cho biển, cho nhà giàn DK1. Hơn 10 năm ở nhà giàn, bao lần mất ngủ vì nhớ đất liền, vì căng mắt theo dõi mục tiêu lạ trên biển, song nó đã trở thành bình thường. Điều quan trọng là mình được cống hiến, mình sống có lý tưởng, điều đó đẹp đẽ và thiêng liêng”.

Mai Thắng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

.
.
;
.
.