Xuyên qua bóng tối

Cập nhật lúc 20:57, Chủ Nhật, 15/09/2019 (GMT+7)
Bìa sách Xuyên qua bóng tối
Bìa sách Xuyên qua bóng tối

Vài năm trước, thấy nhà văn Nguyễn Trí “ra sách” ào ào, nhiều người lo xa, cho rằng anh rồi sẽ nhanh chóng... "hết vốn". Nhưng trời cho Nguyễn Trí một năng lực viết “khủng”, năm nào anh cũng có sách in kế hoạch A ở các nhà xuất bản. Mới đây, Nguyễn Trí lại vừa ra mắt bạn đọc tập truyện ngắn với tên Bên kia của ánh sáng do Nhà xuất bản Tổng hợp TP.Hồ Chí Minh ấn hành.

Tập sách gồm 18 truyện ngắn với đề tài “ruột” là số phận của những con người lặn ngụp dưới đáy xã hội. Mẫu số chung của họ là nghèo. Vì thất học và không nghề nghiệp. Ông lão Hưng “con bọ hung xương xẩu đen đúa” bị ba nàng dâu coi cha chồng “như một thứ phế liệu bán không ai mua” (Gió của đại ngàn). Cô Linh bị chồng bỏ ngày nào cũng “ba giờ sáng trở dậy, lóc cóc vô suối xúc trộm” cát bán lấy tiền nuôi con (Động. Bất động). Vợ chồng Mười Xỉn có... tám đứa con thì “ba đứa con trai ngồi tù vì tội giết em” để tranh giành chút tài sản còm của cha mẹ (Muộn). Ông Tuấn “tiền án tiền sự đầy một cần xé đại”, vào ra nhà lao như cơm bữa, cả đời chỉ có ký ức với đám bạn tù bất hảo (Ở đâu tết cũng vui)...

Mấy chục nhân vật trong tập truyện, người nào cũng gánh trên vai chuỗi “thành tích bất hảo” cùng vô vàn nỗi éo le ngang trái. Không ít nhân vật tự tử, tù tội, chửa hoang, ly hôn, nghiện hút, ô môi... Họ đa dạng, sống động từ hình dáng, lời ăn tiếng nói, hành vi, đến thẳm sâu ý nghĩ, tình cảm, cả những góc khuất ngoắt ngoéo trong tâm hồn mà chỉ có nhà văn như Nguyễn Trí mới đủ sức nhìn xuyên qua bóng tối để nhận ra, “bắt mạch” được. Những nhân vật của Nguyễn Trí vừa đáng giận, vừa đáng thương và đáng được chia sẻ, cảm thông. Người ta vẫn bảo “bần cùng sinh đạo tặc”, huống hồ thời nay khối kẻ chẳng bần cùng vẫn sinh đạo tặc...

Nguyễn Trí thêm một lần nữa cho thấy anh là nhà văn giỏi kể chuyện. Với một giọng văn tự nhiên, thô mộc “đặc sản”, Nguyễn Trí kể những câu chuyện bình dị nhưng kịch tính, tình huống biến hóa, kết thúc bất ngờ. Bạn đọc dõi theo anh khi rùng mình ớn sợ, khi sa nước mắt, khi lại mỉm cười độ lượng. Linh yêu quá hóa cuồng, ngày nào cũng mặc áo dài dang nắng đến đen thùi lùi rồi trở thành kẻ giết người (Linh báo thù); Bình liều lĩnh đào mộ để tìm bạch kim trong... đầu gối người chết; Trung cai nghiện ma túy bằng methadone, ngủ liền bốn tháng (Đá và Methadone).

Nguyễn Trí có những cảm nghiệm, triết lý rất riêng và độc đáo, như tình thương của cha mẹ được anh so sánh với gió núi: “Trên cao gió núi quần quật thổi... ở lưng chừng thì rủ rỉ rù rì... Dưới thung rất nhiều khi bức bối nhưng rồi gió vẫn len lỏi xuống” (Gió của đại ngàn).

Với 18 truyện ngắn, Nguyễn Trí khóc, cười cùng nhân vật, như  đang viết về anh em ruột thịt, bạn tri kỷ, thậm chí là đang thổn thức với chính mình. Anh viết như vắt tim óc thành con chữ. Rõ là "vỉa quặng" của Nguyễn Trí còn rất dồi dào...           

Hoàng Ngọc Điệp

.
.
;
.
.