Sáng tác

Cập nhật lúc 21:21, Thứ Sáu, 29/10/2021 (GMT+7)

 

Hoa hồng gửi người đi chống dịch Covid-19

Mỗi buổi sáng qua Zalo anh gửi một bông hồng

tới người đi chống dịch Covid-19

hoa hồng thắm, sẽ thơm tới cả ngày hôm sau

hôm sau nữa…

 

Người đem ngọn lửa ấm đến đồng loại trong cơn giá lạnh

ngọn lửa của trái tim

trí tuệ

lòng can đảm

ngẩng đầu đối mặt nguy nan

 

Dịch giã sẽ tan

niềm tin không xa xỉ

hương hồng quyến bước người đi.

                                                                                    Biên Hòa, tháng 9-2021

                                                                                 Đàm Chu Văn

 

Tháng mười

 

Tháng mười gọi gió xôn xao

Lá buông lặng lẽ cầu ao nắng tràn

Tiếng gà man mác thôn trang

Mẹ ngồi giặt bóng chiều vàng ngõ sau

 

Mặt trời lơ lửng ngọn cau

Giếng làng ai múc một gàu trong veo

Mái nhà sợi khói cheo leo

Mẹ vừa nhen ngọn lửa reo thầm thì

 

Áng mây trinh trắng nhu mì

Đàn chim tránh rét thiên di cuối trời

Đồng làng cuống rạ chơi vơi

Sương chiều chớm lạnh người ơi trở về!

 

Tháng mười mưa ướt ngõ quê

Mênh mông gió bấc triền đê xa mờ

Áo xưa mẹ vá bao giờ

Rách lành một thuở dại khờ bình yên…

                                                                                       Trần Thanh Thoa

 

Nhớ Biên Hòa

Nhịp thời gian mỗi ngày lại đến

Nối dài thêm nỗi nhớ đầy vơi

Biên Hòa ơi!

Ta nhớ người mỗi sáng

Dòng Đồng Nai nước mát ngọt quanh năm

Bạn bè ta người già, người trẻ

Nối niềm vui bằng những nụ cười

Từng giọt cà phê rơi

Bàn chuyện cũ chuyện đời rôm rả

Ấm bàn tay ánh mắt chia vui

Biên Hòa ơi!

Nhớ những ngày giãn cách

Những cảnh đời khó khăn

Phố nhỏ, hẻm nhỏ lo ăn từng bữa

Rưng rưng giữa cảnh đời

Tình yêu thương sáng ngời xóm thợ

Xớt chia nhau từng hạt gạo, cọng rau

Thắp lửa yêu thương ấm áp cuộc đời

Áo choàng trắng, trắng đêm bên người bệnh

Như những ngôi sao lấp lánh sáng ngời

Xua bóng đêm dài, ta lại bên nhau

Thả nỗi nhớ, nối dài nhịp sống

Hẹn những ngày vui ta lại có nhau.

                                                                                      Vũ Đức Vinh

 

Tiếng chim trên ngói cũ

Này hỡi chùm lau trắng xóa

Thả gì vào gió đông?

Ta chợt thấy cánh thiên di run rẩy

Trên những lọn khói mềm...

  *

Đêm qua nằm mơ thấy mình thành đứa trẻ

Chạy băng qua cánh đồng

Chạy mãi về phía đường chân trời màu tím

Theo tiếng gọi của hoàng hôn từ từ khuất lịm

Trượt ngã vào đám cỏ may và bừng thức

Chẳng còn tung tích gì từ bàn chân của một thời thơ dại

Chỉ vết cỏ xước dấu thời gian

   *

Biết nói gì cùng mùa đông?

Khi đám lúa chét gục chết trên lưng cánh đồng

Mặc lũ chim trời ăn vạ

Giọt mồ hôi lã chã

Vẫn khát thèm một mùa xanh sinh sôi...

  *

Biết nói gì cùng gió đông?

Cọng hoa lau không còn trẻ nữa

Mùa nhuộm sương tóc mẹ

Tiếng chim về đậu trên ngói cũ

Thả từng hồi rêu phong...

                                                                                    Tịnh Bình

 

 

Thăm am thần núi

 

Về thăm thầy giáo, kiêm thầy thuốc

Nằm cạnh sườn Nam núi Chứa Chan

Am thầy mang hiệu “Am thần núi”

Sương tuyết linh sinh giữa gió ngàn.

 

Lô nhô đá núi, lô nhô bậc

Đường lên am tự dốc quanh co

Lòng nhân hòa tụ mây lưng núi

Nghĩa khí vang thơm những chuyến đò.

 

Ngày tôi về đó trời hiu gió

Nắng nhẹ trôi vàng trên lá xanh

“Thần am chủ tự” đang đông khách

Mà vẫn cung nghênh một chữ thành.

 

Am thầy làm thuốc, am chữa bệnh

Giúp người như giúp khách sang sông

Bao năm thầy chở bao nhiêu đạo

Ai hiểu cùng ai một chữ đồng!

 

Tôi về lòng vẫn còn lưu luyến…

Bục giảng và am, bóng đổ dài

Hai điểm giao thoa - tình một hướng

Thầy tin đời, tin cả tương lai!

                                                                                        Kỳ Tam

 

.
.
.
.
.